ÂU KHẾ ?
Tiếng ta còn thì nước
ta còn.
Tiếng ta mất thì nước
ta mất.
Tiếng ta có thì ta cứ xài.
Tiếng ta hổng có thì
ta xài tiếng nước ngoài.
Ví dụ:
Hé lô, ô kê, nô, xó
rì…
Quốc gia, hỗ trợ, đại
lộ, quang vinh… vv…
chuyện văn hóa xã hội, chuyện vặt thường ngày, chuyện vui giải trí, lai rai đỡ buồn.
NGU THẾ !
- “Đào tẩu” nghĩa là gì ?
- Sao ngu thế, đào là trốn, tẩu là chạy, đào tâu nghĩa là chạy
trốn.
- Tại sao không nói “chạy trốn” ?
- Lại ngu nữa, tại vì tiếng Tàu sang hơn tiếng ta.
- Tại sao tiếng Tàu lại sang hơn tiếng ta ?
- Quá ngu, tại vì nước Tàu to hơn nước ta, dân Tàu tài hơn dân
ta, cơm Tàu ngon hơn cơm ta.
- Sao không qua Tàu mà ở đi ?
- Ngu sao qua đó cho chúng nó khinh.
GIỮ GÌN TIẾNG MẸ VIỆT NAM
Ngày xưa, lãnh tụ Hồ Chí
Minh luôn quan tâm tới việc giữ gìn tiếng mẹ đẻ, Người luôn dạy:
“Tiếng nói là thứ của cải vô
cùng lâu đời và vô cùng quí báu của dân tộc. chúng ta phải quí trọng nó, giữ
gìn nó và làm cho nó phổ biến ngày càng rộng khắp.
Tiếng nào nước ta có ta
dùng, cực chẳng đã mới mượn tiếng nước ngoài”.
Người cũng dạy có những trường
hợp tiếng ta tuy có sẵn nhưng diễn đạt khó hoặc không tốt thì nên mượn tiếng nước
ngoài. Người đưa ra vài ví dụ như: không nói “đứng một” mà nên nói “độc lập”, không
nói “Hội đàn bà” mà nên nói “Hội phụ nữ”, không nói “cân” mà nên nói “ki lô
gam”, vv…
Những lời dạy đó của Người
chính là tư tưởng Hồ Chí Minh về ngôn ngữ.
Ngày nay, có nhiều người đã
làm ngược lại với lời dạy đó, mhưng họ vẫn cứ hô hào phải học tập và làm theo lời
Bác !!
Những tiếng Tàu mà Người dạy
không dùng thay cho tiếng Việt như “hỗ trợ, quang vinh, quốc gia, đại lộ” họ đều
dùng rất phổ biến mọi lúc mọi nơi.
Để “phản biện” lại lời dạy của
lãnh tụ Hồ Chí Minh, họ đã cho rằng:
“Nói tiếng gì cũng được miễn
sao nghe hiểu là tốt”.
Lập luận này thuộc về những
người thiếu tinh thần dân tộc, không tha thiết với quê hương, nguồn cội, không
gìn giữ văn hóa Việt Nam.
Hàng ngàn năm trước, sống dưới
ách đô hộ giặc Tàu, bị giặc buộc phải học chữ Tàu, nói tiếng Tàu, khi ấy chữ
Tàu đã có mấy ngàn năm phát triển, rực rỡ nhứt là vào thời nhà Đường với những
“Thi Tiên” Lý Bạch, “Thi Thánh” Đỗ Phủ danh tiếng lẫy lừng và rất nhiều bậc tài
danh khác như Vương Duy, Mạnh Hạo Nhiên, Vương Xương Linh, Bạch Cư Dị, vv…
Nhưng tổ tiên chúng ta đã
không vì ham mê thứ chữ Tàu danh giá ấy mà cam lòng đánh mất bản sắc dân tộc Việt,
vì vậy các vị đã không quản ngại khốn khó, hiểm nguy để khôn khéo sáng tạo ra
chữ Nôm – một thứ chữ riêng của ta – để làm gì nếu không phải để gìn giữ thứ tiếng
nói vô cùng lâu đời và vô cùng quí báu của dân tộc Việt Nam.
Trong lịch sử nước ta, đã có
hai vị vua bãi bỏ chữ Tàu để lấy chữ Nôm làm quốc ngữ; đó là vua Hồ Quý Ly và
vua Quang Trung, nhưng rất tiếc cả hai công trình sáng suốt này đều bị bọn cuồng
Tàu phá tan nát.
Thời hiện đại không chỉ có
lãnh tụ Hồ Chí Minh kêu gọi giữ gìn tiếng mẹ đẻ mà có nhiều người khác cũng làm
vậy.Trước đó có học giả Phạm Quỳnh, nguyên chủ bút tạp chí Nam Phong, nguyên
Thượng thư Bộ Học triều Nguyễn, đã dạy: “Làm người Việt Nam thì phải nên yêu,
nên quí tiếng nói của nước mình, phải đặt quốc văn lên trên cả tiếng Tây, tiếng
Tàu”.
Sau thì có Tổng thống Ngô
Đình Diệm của chính quyền Sài gòn cũ; ông Diệm sau khi chiếm được quyền lực từ
vua Bảo Đại triều Nguyễn, đã đặt tên nước là “VIỆT NAM CỘNG HÒA” chứ không phải
là “CỘNG HÒA VIỆT NAM” giống như kiểu thời nay Cộng Hòa Pháp, Cộng Hòa Séc …
Chính quyền của tổng thống
Nguyễn Văn Thiệu cũng có chủ trương bỏ tiếng Tàu để thay bằng tiếng Việt, cụ thể
là đã bỏ kiểu tên lớp học “Đệ thất, đệ lục, …, đệ nhứt” đổi thành lớp 6 tới lớp
12.
Bạn đã từng đọc truyện “Tâm
hồn cao thượng”, của Ý, do Hà Mai Anh dịch, chắc chưa quên đoạn văn này: “Con sẽ
cảm thấy tình yêu nước khi con ở nước ngoài chợt nghe thấy một người trong đám
thợ thuyền nói tiếng nước con, theo lòng con xui giục tự nhiên con đến hỏi chuyện
ngƣời thợ không quen ấy”. Nhưng nếu như nghe họ nói tiếng Việt kiểu như vầy
:”Hảo muội muội, ca ca ái mộ muội muội. – OK muội lớp huynh.” thì trong lòng bạn
sẽ dâng lên tình yêu nước nào?
(CU ANH)
TIẾNG VIỆT XẤU XÍ
Nhớ xưa, Phạm Duy, một nhạc sĩ lớn của nền âm nhạc Việt Nam, đã
hát lên tha thiết rằng:
“Tôi
yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi.
Mẹ hiền ru những câu xa vời. À à ơi ! Tiếng ru muôn
đời…
Tiếng nước tôi ! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi
Tiếng nước tôi ! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi
Thoắt nghìn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi”…
Ngày nay, lời ca ấy đã thực sự xa , xa vời vợi, vời vợi đến tận
“nghìn trùng xa cách”!
Vì đâu nên nỗi ??
Có người nói rằng tại tiếng Việt xấu xí, quê kệch, thấp hèn,
thiếu sang trọng, kém chương so với tiếng Tàu.
Lập tức có người phang ngay:
- Tiếng Việt ta trong sáng, giàu đẹp và đậm đà tính văn chương.
Điều đó đã được khẳng định bởi những “danh tính” lẫy lừng như Nguyễn Du, Đoàn
Thị Điểm, Hồ Xuân Hương …. Chỉ những kẻ điên khùng, ngu xuẩn mới chê bai tiếng
Việt xấu xí.
- Bình tĩnh lại đi bạn, nếu tiếng Việt đẹp đẽ, văn chương thì
tại sao người ta lại vứt bỏ nó đi để thay bằng tiếng Tàu?
- Bạn cần chứng minh rõ ràng, nếu không thì bạn đang phỉ báng
tiếng mẹ đẻ đấy.
- Tôi chỉ muốn nói lên một sự thật hiển nhiên mà thôi. Đây là
những tiếng Tàu mà bạn thường xuyên nghe thấy mọi lúc mọi nơi:
“TRI ÂN,
HỖ TRỢ, NỖ LỰC, PHẪN NỘ, TRUY SÁT, TỬ VONG, ÁI MỘ, QUANG VINH”.
Họ đã vứt bỏ những tiếng Việt: “biết ơn, giúp, giúp đỡ, cố
gắng, giận dữ, tức giận, đuổi giết, chết, yêu mến, vẻ vang”, để
thay bằng những tiếng Tàu ấy.
- Đó là tiếng Hán Việt, không phải tiếng Tàu.
- Không có cái gọi là “tiếng
Hán Việt” đâu bạn. Đó chính là tiếng Tàu được “phiên âm” bằng chữ quốc ngữ
giống y hệt phiên âm những tiếng Anh “COW,
CAT, DOG” thành ra “KHAU. KHÉT, ĐÓT”
vậy thôi.
Nếu bạn quên, xin nhắc lại cho bạn nhớ rằng trong số những tiếng
Tàu đã nêu trên, có 2 tiếng là “hỗ trợ,
quang vinh” đã được lãnh tụ Hồ Chí Minh cho là “chữ
nước ngoài” và dạy không dùng thay cho tiếng Việt “giúp nhau, vẻ vang”. Bạn
cũng đừng quên rằng lãnh tụ Hồ Chí Minh rất giỏi chữ Tàu và tiếng Tàu.
- Trời ơi, thế thì tiếng Việt ta nguy mất rồi !!
QN
PHÁP THEO LỐI PHÁP, QUAN ĐƯỜNG QUAN !!
Đọc trên mạng có bài báo nói về một vụ án hình sự ở quận
3 diễn ra trong 7 năm với 7 lần trả hồ sơ điều tra bổ sung mà vẫn chưa xong.
Theo bài báo đó thì:
Năm 2015, CAQ3 khởi tố vụ án hình sự.
Viện KSND Q3 đã 7
lần trả hồ sơ để điều tra bổ sung vào các thời gian tháng 06/16, 10/16,
11/16, 02/17, 06/17, 08/18, 11/19.
Đây quả là một chuyện lạ, bởi vì:
Bộ luật tố tụng hình sự 2015 tại điều 174, khoản 2 qui định rằng “Viện
kiểm sát chỉ được trả lại hồ sơ để điều tra bổ sung hai lần”.
Còn tại điều 172 thì vụ án có mức độ nghiêm trọng cao nhứt là “đặc biệt nghiêm trọng” thì thời hạn
điều tra có thể được phép là 24 tháng.
Thời hạn ấy bao gồm:
Thời hạn chính thức: 04 tháng.
Thời hạn có thể gia hạn: 04 tháng X 04 lần =
16 tháng.
Thời hạn điều tra bổ sung nếu có: 02 tháng X 02 lần = 04 tháng.
Thế là thế nào nhỉ ?
Họ phạm luật trắng trợn vậy lại còn đăng cả
trên báo mà chả nghe ai nói gì!
Vậy thì sống và làm việc theo pháp luật thế
nào đây??
---
ĐỌC BÁO https://plo.vn/phap-luat/7-nam-7-lan-tra-ho-so-lam-ro-viec-giao-cau-voi-tre-em-922686.html
VIỆN: nơi chữa bệnh
Nhập viện: vào bệnh
viện chữa bệnh
Học viện: chữa bệnh
ngu
Mỹ viện: chữa bệnh
xấu
Hí viện: chữa bệnh
buồn
Kỹ viện: chữa bệnh
mê gái
Tu viện: chữa bệnh tham sân si
Cô nhi viện: chữa bệnh cô đơn của tuổi “teen”
CƠ: máy bay
Chiến cơ: máy bay
chiến đấu
Động cơ: máy bay
nhúc nhích
Phi cơ: máy bay
đang bay
Chuyên cơ: máy bay
chỉ chở chuyên gia
ANH: người được đẻ ra trước mình, giống cái.
Anh trai: người được
đẻ ra trước mình, giống đực.
(Chưa hết)