NỖI BUỒN TIẾNG VIỆT
Có một nhà thơ đã than rằng:
Giấy mực bày ra đẫm vẻ...Tàu
Văn mình hóa họ, ngẫm lòng đau
Đua đòi, mấy chỗ khua mồm ngậu
Học mót, nhiều ông bẩm nghĩa làu
Xấu mặt bêu đời, trơ những vỏ
Phai vàng trợt nhãn, lấm tuyền thau
Rằng ngôn ngữ Việt đầy trong sáng
Tiếng mẹ đẻ Việt Nam ngày càng bị tiếng Tàu thay thế dần. Nhà thơ không còn tiếng Việt để làm thơ nữa. Ông cảm thấy đau lòng vì "văn mình hóa họ".
Nhớ xưa, ngài Phạm Quỳnh, chủ bút báo Nam Phong đã nói rằng: "Truyện Kiều còn tiếng ta còn, tiếng ta còn nước ta còn".
Truyện Kiều vẫn còn đó nhưng chỉ như là Hát bội với Cải lương mà thôi.
Tiếng Việt vẫn còn đó nhưng chỉ là thứ tiếng hạng 2 hèn kém, xấu xí so với tiếng Tàu cao quí, văn chương.
Và không bao lâu nữa nó sẽ biến mất!
Hãy tưởng tượng xem, ngày ấy bạn bỗng muốn làm vài câu thơ chơi, ví dụ như:
Trước chẳng gặp người xưa
Sau không thấy kẻ lại
Nghĩ trời đất vô cùng
Một mình rơi giọt lệ.
Nhưng bạn không còn những tiếng Việt như vậy nữa, nên bạn phải viết là:
Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc thương nhiên nhi lệ hạ.
Và người ta có thể viết nó ra thứ chữ này:
前不見古人
後不見來賈
念天地之悠悠
獨傷然而淚下
(**)
Đó chính là thơ tiếng mẹ đẻ của bạn !
Buồn quá nhỉ ?
(CUANH)
---
1* Bài thơ “Sính Tàu” của tác giả Thám Hoa - Đào Mạnh Hà.
Xem đầy đủ tại đây:
Trần Tử Ngang, đời Đường.
