THƠ GỞI THẰNG HỀ
Nhớ xưa cha đã dạy rồi
Nay con vẫn mãi mê chơi chữ Tàu
Tiếng mình xấu tệ lắm sao
Mà cứ phải mượn tiếng Tàu con ơi !
Tiếng Nôm ta đã ngàn đời
Sống cùng dân tộc rạng ngời núi sông
Nay sao con chẳng nặng lòng
Nỡ đem vứt bỏ dễ không vậy kìa ?
Hãy nhìn dân tộc Mãn kia
Diệt vong vì đã xa lìa tổ tiên
Lời người xưa dạy chớ quên
Tiếng cha mẹ đẻ là nền nước non .
“Tiếng ta còn nước ta còn” !
(CUANH)
----------------------------------------------------
.
1/ « Truyện Kiều còn tiếng ta còn. Tiếng ta còn nước ta còn »
(Học giả Phạm Quỳnh 1892- 1945)
2/ Lãnh tụ Hồ Chí Minh đã nói: "Tiếng nói là thứ của cải vô cùng lâu đời
và vô cùng quí báu của dân tộc. Chúng ta phải quí trọng nó, giữ gìn nó và làm
cho nó phổ biến ngày càng rộng khắp".
.
3/ Thời nay, họ vứt đi những tiếng nói
của Tổ tiên, Ông bà để lại như: cọp beo, họ tên, vẻ vang, giúp đỡ, biết ơn,
giận dữ, yêu mến, cố gắng, đi cùng ...vv,
Thay vào đó là những tiếng Tàu rặt : hổ báo, danh tính, quang vinh, hỗ trợ, tri ân, phẫn nộ, hâm mộ, nỗ
lực, đồng hành ... (乕豹, 名姓, 光榮, 互 助, 知 恩, 愤 怒 , 歆慕, 努力, 同行...).
Và trơ tráo nhứt là họ hô hào xài tiếng Tàu là “sắc thái” trang trọng, trí tuệ, văn chương… Hỡi ơi, họ khinh rẻ, họ
vứt bỏ tiếng mẹ đẻ của mình, họ đã vứt luôn cái lòng tự hào dân tộc của họ !!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét