LÃO HẠC
TIỂU
(LÃO HẠC ĐƠ DÈM)
Lão
chua chát bảo:
- Ông
giáo nói phải! Kiếp con chó là kiếp khổ thì ta hóa kiếp cho nó để nó làm kiếp
người, may ra có sung sướng hơn một chút... kiếp người như kiếp tôi chẳng
hạn!...
Tôi bùi
ngùi nhìn lão bảo:
- Kiếp
ai cũng thế thôi, cụ ạ! Cụ tưởng tôi sung sướng hơn chăng?
- Thế
thì không biết nếu kiếp người cũng khổ nốt thì ta nên làm gì cho thật sướng?
Lão
cười và ho sòng sọc. Tôi nắm lấy cái vai gầy của lão, ôn tồn bảo:
- Chẳng
kiếp gì sung sướng thật, nhưng có cái này là sung sướng: Bây giờ cụ ngồi xuống
phản này chơi, tôi đi luộc mấy củ khoai lang, nấu một ấm nước chè tươi thật
đặc; ông con mình ăn khoai, uống nước chè, rồi hút thuốc lào... Thế là sướng.
- OK! My
Teacher dạy phải! Đối với chúng mình thì thế là Ô KÊ rồi.
